Địa Tạng bảo vệ trẻ em ở Nhật Bản

Tín ngưỡng

Jizo( hay còn gọi là Bồ tát Địa Tạng) là một trong những vị thần được người Nhật Bản sùng kính nhất, được coi như vị cứu tinh có khả năng xoa dịu nỗi đau mà con người phải gánh chịu khi xuống địa ngục, mang lại sức khỏe và thành công trong cuộc sống. Trong quan niệm của người Nhật Bản, thần Siro rất thương yêu trẻ em, và vì thế Ngài là vị bồ tát có một sứ mệnh rất đặc biệt là bảo vệ trẻ em. Chính vì vậy mà các bức tượng đều mang hình dáng đáng yêu và khuôn mặt bầu bĩnh của trẻ thơ. Sự phù hộ của thần Jizo đặc biệt quan trọng với trẻ em và phụ nữ mang thai nên các bức tượng này phần lớn được trang trí bằng quần áo hay yếm của trẻ nhỏ.
Dù tượng Jizo xuất hiện ở nhiều nơi trên đất nước mặt trời mọc, nhưng nhiều nhất có lẽ là trên các sườn núi cằn cỗi của vùng núi lửa Chausudake, quận Tochigi với hàng trăm bức. Và cũng chỉ ở Chausudake, những bức tượng Jizo này mới được tạc từ những hòn đá núi lửa đen. Kết hợp với vùng sườn núi hoang vu và khung cảnh âm u khiến những bức tượng trở nên huyền bí.

Truyền thuyết

6 chiếc mũ

Theo truyền thuyết, ngày xưa, ở ngôi làng nọ, có đôi vợ chồng già sống cùng nhau. Mặc dù sắp đến Tết nhưng họ nghèo đến nỗi không còn một hạt gạo để ăn. Ông lão phải đi bán mũ bện để có thức ăn cho năm mới.
Thật không may, ông lão không bán được chiếc mũ nào. Trên đường về nhà, khi phát hiện ra 6 tượng Jizo bị tuyết rơi phủ kín, ông lão đã phủi hết tuyết và đội cho các Jizo những chiếc mũ của ông. Nhưng chỉ có 5 cái mũ đem bán nên cuối cùng ông lão đã đội cho Jizo thứ 6 chiếc mũ của mình.
Lúc về nhà, ông nói với vợ rằng không bán được chiếc mũ nào và đã đội cho những bức tượng để Jizo được ấm áp hơn giữa trời tuyết. Vợ ông lão rất vui vì họ đã làm được việc tốt.
Vào ban đêm, khi họ đang ngủ thì nghe thấy những âm thanh rất ồn bên ngoài ngôi nhà. Ông bà đi ra và thấy 6 Jizo đội mũ bện để lại rất nhiều cơm và thức ăn ở trước cửa nhà nên họ đã có một năm mới hạnh phúc.

Sông Nại Hà

Theo truyền thuyết của Nhật Bản, những trẻ con yểu tử sau khi chết đều tụ tập ở bên bờ sông này.Không khí bên bờ sông Nại hà rất là đìu hiu và thê lương, trẻ con thì không ngớt khóc than vì không còn cha mẹ để nương tựa, bám víu. Trong lúc này một mụ phù thuỷ độc ác tên là Datsuba với một con mắt cháy đỏ hung dữ hiện ra, lột hết áo quần của tất cả bọn chúng treo lên cành cây. Mụ không ngớt nguyền rủa chúng là do chết yểu nên chúng đã không hoàn tất bổn phận của người con là phải săn sóc, giúp đỡ cha mẹ lúc cha mẹ già yếu. Để bù lại, mỗi ngày mụ bắt chúng phải ở trần truồng xây những căn nhà bằng đá cuội như là một sự trừng phạt. Nhưng rồi cứ mỗi buổi chiều tối, khi những căn nhà đã sắp hoàn thành xong thì một bầy quỉ hung ác khác, đầu sừng răng nanh hiện ra, dùng gậy sắt đập phá hết tất cả những công trình xây dựng của bọn trẻ, miệng chúng không ngừng la lối nạt nộ:

“Khốn nạn cho tụi bây chết trước cha mẹ! Tụi bây đâu đã biết cầu nguyện là gì!!”

Chính lúc này thì Bồ Tát Địa Tạng hiện ra và bọn trẻ trong lúc đang kinh hoàng vội vàng chạy đến chui vào tăng bào của Ngài để tìm chỗ ẩn trốn. Những đứa nhỏ hơn vì chạy không kịp đến trễ thì vội đeo vào cánh tay hay thiền trượng của Ngài. Bồ Tát Địa Tạng liền an ủi vỗ về chúng: “Không có gì các con phải sợ hãi cả. Từ đây ta là Mẹ là Cha của các con.” Bọn quỉ đã xúm lại đòi Bồ Tát Địa Tạng phải trao đám trẻ con lại cho chúng, nhưng Ngài đã dùng uy lực của mình phóng ra những vầng hào quang rực rỡ khiến bọn chúng đều khiếp sợ bỏ đi. Huyền thoại này của người Nhật đã mô tả lại những nỗi khổ đau mà ngay cả một đứa trẻ nhỏ bé ngây thơ vô tội cũng phải gánh chịu ở thế giới bên kia và chỉ có Bồ Tát Địa Tạng là người duy nhất đã cứu vớt những linh hồn bé nhỏ đó.

Chính vì tin tưởng vào giòng sông Nại hà này cũng như vào Bồ Tát Địa Tạng mà người Nhật Bản trong hàng thế kỷ qua đã xây dựng lên rất nhiều đền đài, lăng tẩm để thờ phượng Ngài dọc theo các bờ sông hay các ghềnh đá bên cạnh bờ biển.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *